Đế Quốc Đại Phản Tặc (Bản Dịch)

Chương 41: Xung Đột

Chính là vì có những từng trải thống khổ này, cho nên đối với cuộc sống bây giờ cũng tương đối thỏa mãn rồi.

Cho dù thao luyện mệt một chút, vậy cũng không sao cả, vẫn tốt hơn so với ở bên ngoài bị người ta bán đi làm nô lệ, hoặc là chết đói ở ven đường nhiều lắm.

Trương Vân Xuyên dựa theo biện pháp của quân đội thao luyện huynh đệ dưới trướng, cũng làm rất nhiều sơn tặc không trực ban trong trại vây quanh ở cách đó không xa xem náo nhiệt.

“Tên họ Trương này muốn làm gì thế?”

“Lúc thì xoay người, lúc lại ngồi xổm xuống, xiếc khỉ à?”

“Ta thấy rồi, hắn đây là làm bừa!”

Bọn họ từ sau khi gia nhập sơn trại vẫn là lần đầu nhìn thấy có người thao luyện, cho nên cũng thấy ngạc nhiên mới lạ.

“Chúng ta lại không phải quan binh, thao luyện có tác dụng cái rắm.”

“Nếu thật sự gặp chuyện, xem là ai to gan, xem ai ác hơn!”

“Đúng, ta thấy hắn thao luyện đều là gối thêu hoa, trông được không dùng được.”

“Ta còn cho rằng họ Trương này có năng lực lớn bao nhiêu, chỉ thao luyện thế này, có thể luyện ra cái gì?”

“...”

Đám sơn tặc sau khi xem náo nhiệt một phen, cũng đều cảm thấy không có ý nghĩa, không thú vị tản ra.

Ngược lại bọn Trương Vân Xuyên mặc kệ ý kiến của người ngoài, mà là thao luyện có nề nếp.

“Các ngươi đều nghe rõ đây!”

“Đừng cho rằng thao luyện những thứ này vô dụng.”

“Ngày thường thao luyện thêm, lúc gặp chuyện, bớt đổ máu, thậm chí có thể giữ mạng!”

Trương Vân Xuyên vừa thao luyện vừa ủng hộ các huynh đệ mới này.

“Đặc biệt gặp được những kẻ luyện công phu kia, ngươi một mình khẳng định là đánh không lại.”

“Nhưng chúng ta nếu cùng nhau ra tay, cho dù công phu quyền cước tốt nữa, cũng là ít khó địch nổi nhiều!”

“Nhưng là thời điểm nào ra tay, nên ra tay như thế nào?”

“Những thứ này cần ngày thường thao luyện thêm, quen tay hay việc...”

Trương Vân Xuyên tuy ngoài miệng nói như vậy, nhưng vẫn có một số người không tán đồng.

Có người muốn dùng mánh lới, bọn Lâm Hiền đã được Trương Vân Xuyên bổ nhiệm làm hỏa trưởng lại không khách khí, trực tiếp vung gậy đánh.



Đối mặt bọn Lâm Hiền đám hỏa trưởng hung tợn này, một ít kẻ bướng bỉnh ở sau khi ăn đòn vài lần, cũng không dám lỗ mãng nữa.

Trương Vân Xuyên cũng biết đạo lý dục tốc bất đạt.

Bây giờ các huynh đệ bình thường trong trại, mỗi ngày chỉ hai bữa cháo.

Bọn họ thao luyện lại cực kỳ tiêu hao thể lực, vì thế, hắn cũng chỉ là thao luyện cường độ thấp, không dám quá mãnh liệt, lo lắng bọn họ ăn không tiêu.

Một ngày, khi bọn Trương Vân Xuyên đang thao luyện, vài tên sơn tặc bước chân chữ Bát đi tới.

“Này, họ Trương, ngươi qua đây.”

Một sơn tặc sau khi đứng lại ở chỗ râm mát, vẫy vẫy tay đối với Trương Vân Xuyên.

Trương Vân Xuyên sau khi nhìn mấy tên sơn tặc này một lần, trực tiếp xoay đầu đi không quan tâm.

Đầu lĩnh tiền trại hậu trại Cửu Phong sơn hắn đều biết.

Mấy tên sơn tặc này chỉ là vài tên tiểu lâu la theo ở bên người Tam đương gia Bạch Hào mà thôi.

Mình tốt xấu gì cũng là đội trưởng Đinh đội.

Bọn hắn mấy tên tiểu lâu la cũng dám vênh mặt hất hàm sai khiến đối với mình, quả nhiên là không coi mình ra gì.

Sơn tặc nhìn thấy Trương Vân Xuyên quay đầu đi không để ý tới bọn họ, cũng giật mình.

Bọn họ chính là người bên cạnh Tam đương gia, ở trong trại đó là tồn tại đi ngang.

Bây giờ một tên mới tới thế mà không nhìn bọn họ, điều này làm bọn họ nhất thời không biết để mặt mũi vào đâu.

“Họ Trương!”

“Tai ngươi điếc hả!”

“Chưa nghe thấy đại gia đang gọi ngươi sao? !”

Sơn tặc kia cũng nổi giận đùng đùng chạy tới trước mặt Trương Vân Xuyên, lớn tiếng quát.

Mấy tên sơn tặc khác thì ồn ào theo.

“Họ Trương, ngươi cũng quá không coi ai ra gì rồi nhỉ?”

“Chúng ta gọi ngươi, ngươi thế mà không trả lời, muốn chết hả!”

“...”

Trương Vân Xuyên nhìn thấy những sơn tặc này lao tới trước mặt mình kêu gào, sắc mặt như thường.



Huynh đệ Đinh đội đang thao luyện cũng đều ùn ùn dừng lại, không biết làm sao.

Lâm Hiền bọn họ mấy vị hỏa trưởng này trong tay cầm đao gỗ, đi tới đứng ở phía sau Trương Vân Xuyên.

“Ngươi là ăn phân người hả, sao miệng thối như vậy?”

Trương Vân Xuyên lấy ngón tay chọc chọc lên ngực tên sơn tặc đứng ở trước mặt mình.

“Ha ha ha!”

Sau khi nghe xong Trương Vân Xuyên nói, một đám huynh đệ Đinh đội cũng đều cười vang.

Sơn tặc kia sau khi nghe được tiếng cười vang chung quanh, đỏ bừng cả khuôn mặt.

Hắn vạn lần không ngờ, Trương Vân Xuyên thế mà lớn mật như thế.

Hắn chính là người bên cạnh Tam đương gia, Trương Vân Xuyên này thế mà dám mắng hắn.

Làm phản rồi!

“Họ Trương, ta giết chết ngươi!”

Sơn tặc tức giận mắng một tiếng, lập tức vung nắm đấm đánh về phía Trương Vân Xuyên.

Trương Vân Xuyên sắc mặt lạnh lùng, trực tiếp túm lấy cánh tay tên sơn tặc này vật lưng một cú dứt khoát lưu loát.

“Rầm!”

Tên sơn tặc này chỉ cảm giác thân thể của mình bay lên trời, sau đó nện thật mạnh ở trên mặt đất, đầu óc ong ong.

“Họ Trương, ngươi dám đánh ta!”

“Giết chết hắn!”

Tên sơn tặc này cũng nóng phát điên rồi, phẫn nộ rít gào lên.

Mấy tên sơn tặc khác cũng không ngờ Trương Vân Xuyên thật sự ra tay.

Bọn họ cũng xắn tay áo, trực tiếp đánh về phía Trương Vân Xuyên.

Mấy người bọn Lâm Hiền mặc dù có chút sợ sơn tặc, nhưng vẫn cầm đao gỗ muốn lên trước hỗ trợ.

“Thu thập mấy tên phế vật, một mình ta là đủ.”

Trương Vân Xuyên ngăn lại bọn Lâm Hiền, bản thân thì cất bước nghênh đón.

Sơn tặc đưa tay muốn đánh Trương Vân Xuyên, nhưng cánh tay lại bị Trương Vân Xuyên gắt gao bắt được.